Câu chuyện âm nhạc do Hoàng Lan Chi thưc hiên:
Châu Đình An-Từ Đêm chôn dầu vượt biển đến Khi Cuộc Tình Chia Tay.
Câu chuyện âm nhạc do Hoàng Lan Chi thưc hiên:
Châu Đình An-Từ Đêm chôn dầu vượt biển đến Khi Cuộc Tình Chia Tay.
Chị Hoàng Lan Chi email nhờ tôi chép lại bài hát tôi viết vào năm 1980 nhan đề Dựng Lại Mùa Xuân. Kèm theo là thư của anh Nguyễn Văn Vinh bên Úc gửi cho chị Lan Chi, có lời bình về bài hát này:
(Châu Đình An) Vừa qua, bài viết “Nói chuyện với bạn ở Việt Nam” của tôi được sự tham gia ý kiến tán đồng cũng như bất đồng rất đông đảo, náo nhiệt, có những ý kiến theo tính cách miệt thị thì không đáng kể, tôi rất chân tình cảm ơn, và hết sức yêu quý các bạn trong Thôn Dân Làm Báo.
Nơi tôi ở đã là 20 năm, thành phố Orlando, tiểu bang Florida nắng ấm, cây cỏ xinh tươi và một cộng đồng Việt đầy sức sống. Là tiểu bang lớn với 29 phiếu cử tri đoàn cho cuộc bầu cử Tổng Thống, Florida đâu phải nhỏ để các ứng viên Tổng Thống xem thường và lơ là.
ĐÓ LÀ NGƯỜI BẠN đặc biệt, ông ta là triệu phú có tài sản lên đến 250 triệu đôla, là người làm thương mại, có bản lãnh, biết ném tiền đầu tư vào đúng chỗ, đúng nơi, đúng lúc. Không những làm thương mại thành công, ông còn là người làm chính trị nữa. Bạn trai của tôi có nhiều tưởng thưởng cao quý, từng được báo People phong tặng danh hiệu trong 50 người được chọn vào “Number Ones of Most Beautiful People”.
(Châu Đình An) Tháng Tư, nhìn lại để tìm hình ảnh của thân phận thuyền nhân trên chiếc thuyền con mong manh vượt biển tìm tự do. Chúng ta đến xứ tự do bằng hai bàn tay trắng, hội nhập, tạo dựng, rồi có một chỗ ăn, ở, thành một cộng đồng. Từ hai bàn tay trắng, chúng ta nỗ lực có được nhiều thứ, nhà cửa, xe cộ, con cái, tiền bạc… Quả là một hồng ân!
(Châu Đình An) – Điều lạ, các nước càng ghét Mỹ chừng nào, lại tìm cách vào Mỹ để sinh sống. Nơi tôi đang ở, đa phần dân Palestine, Pakistan, Iran, Iraq hội nhập vào Mỹ từ lâu nay, và tất nhiên, thành phần này giàu có, đang làm chủ nhiều khu thương mại cho thuê. Trao đổi với họ, nhận thấy họ cởi mở, nói nhiều, nhìn sâu và quan sát vào bản chất thấy các sắc dân như Ấn Độ, Trung Đông nói chung rất ma lanh, có lẽ cha ông họ đã kinh qua gian khổ để tồn tại bằng vào sư len lỏi, lanh lợi và phải xảo quyệt.
(Châu đình An) – Xã hội Mỹ là một xã hội đa chủng, phức tạp, nhưng vì có thể chế tự do và quyền của người dân thực sự, nên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đã trở thành cường quốc ở nhiều lĩnh vực quan trọng như kinh tế, quốc phòng và kỹ thuật.
(Châu Đình An) Tuần này, các phương tiện truyền thông của Việt ngữ ngoài và trong nước đồng loạt loan bản tin, một người Việt Nam từ thành Hồ đến Mỹ mua một thị trấn giá 900 ngàn mỹ kim.
(Châu Đình An) – Lúc bé, tôi rất nhiều bạn, lớn lên tự nhiên ít bạn và có lúc nhìn quanh không thấy ai là bạn. Không phải vì mình khó chơi, khó tính, hoặc mình kén bạn đâu. Nhìn lại, trong cuộc sống lúc đặt chân đến Mỹ năm 1980, tôi có rất nhiều bạn. Các bạn trong giới làm nghệ thuật như viết nhạc, ca hát, làm báo, nhà văn, nhà thơ, ca sĩ và cả dân giang hồ tứ chiếng tôi từng giao du, thân thiết. Nhưng, như lời ca khúc các bài không tên” của nhạc sĩ Vũ Thành An viết “triệu người quen, có mấy người thân”.
(Châu Đình An) Thời sự gần đây nóng lên việc đắc cử vào quốc hội của bà Aung San Suu Kyi, nhà tranh đấu nhân quyền dân chủ tự do của nước Miến Điện. Bà Aung, là biểu tượng sáng ngời của người dân Miến Điện, bà sinh ngày 19 tháng 6 năm 1945 trong một gia đình nguồn gốc chính trị. Năm 1972 bà lập gia đình với Dr. Michael Aris, một tiến sĩ người Cuba, và sinh sống tại Anh quốc. Bà có hai con với ông Aris.

Chuyến tàu vượt biển Châu Đình An có dấu X đứng giữa tàu. Hình chụp từ Tàu của Tây Đức Melbourn Express chụp trước khi vớt lên giữa biển khơi. Hình được Tây Đức tặng cho các thuyền nhân chuyến tàu mang tên 992.
Sau khi miền Nam Việt Nam thất thủ 30 tháng Tư 1975, hai miền đất nước dưới sự cai trị theo đường lối quốc hữu hoá các tài sản tư nhân do chế độ cộng sản Việt Nam thực hiện. Ngành dầu khí không còn được phép kinh doanh cá thể, tất cả đều tập trung vào sự quản lý của đảng cầm quyền.
Nhìn tấm hình hết sức xúc động, nghĩ đến sự can đảm tuyệt vời và tình yêu đất nước của thanh niên Tây Tạng khiến tôi muốn khóc. Còn hình ảnh nào cao đẹp và ý nghĩa hơn. Kinh thánh Thiên Chúa Giáo dạy rằng : “Yêu là chết cho người mình yêu”, Chúa Jesus đã chết đau đớn trên thập giá vì yêu thương nhân loài.
Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Câu này luôn đúng và thực tế trong mọi hoàn cảnh, và trong mọi trường hợp. Nhưng hiện nay, đồng tiền đi về Việt Nam mỗi năm, xem ra chẳng khôn tí nào. Vì sao?
Sẽ có một ngày
Con người hôm nay
Vứt súng, vứt cùm
Vứt cờ, vứt Đảng
Đòi lại khăn tang
Xoay ngang vòng nạng…
Oan khiên
(NCT)
Học một sàng khôn.
Câu này làm kim chỉ nam gối đầu giường cho tôi, và có lẽ cũng là của bất cứ ai, nếu tâm niệm sống trong đời là phải học, và mãi mãi học. Đã không học thì thôi, học thì phải đến nơi đến chốn, và một khi không biết, thì dựa cột mà nghe, đừng thưa thốt, nói năng. Người khôn ngoan, im lặng để nghe, để thu nhận và biết phân biệt đúng sai.
Trong bài viết trước, tôi đề cập đến một vài điểm về vị trí và vai trò trong tựa bài Lãnh Đạo. Hôm nay, bài viết này chia sẻ đến quý bạn một số những ý tưởng.
Khi nghe một bài thơ hay, cảm xúc dâng tràn, và các nốt nhạc theo từng chữ thơ bắt đầu reo ca bàng bạc, ca khúc đã bắt đầu thai nghén, hình thành.
Khi ta dâng cúng cho nhà thờ hoặc Chùa, ta sẽ không bao giờ thắc mắc đồng tiền dâng cúng đi về đâu, bởi vì sự dâng cúng đó thuộc phạm vi thiêng liêng.
Đó là dâng cúng cho niềm tin.
Mấy đêm nay ngủ ít, nghĩ đến câu hát trong ca khúc “anh là ai” của Việt Khang:
“tôi không thể ngồi yên, khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng”, những ai còn nặng lòng nghĩ đến nước non, chắc chắn sẽ mất ngủ. Và tôi là một trong bao người mất ngủ những đêm dài khi nghĩ đến quê hương xứ sở thân yêu của mình đang chìm đắm trong lạc hậu, trong đàn áp, trong bất công gian dối sau 37 năm thống nhất hai miền Nam Bắc.